Bản quyền hình ảnh Getty Images Image caption Mikel Arteta là HLV thứ 20 của của Arsenal trong lịch sử 133 năm của CLB

Premier League năm nay đang chứng kiến một hiện tượng thú vị khi ba trong bốn ông lớn thuộc nhóm "Big Four" truyền thống tin dùng những chiến lược gia trẻ và đồng thời là cựu cầu thủ của đội bóng trên băng ghế huấn luyện.

Đó là Ole Gunnar Solskjaer với Manchester United, Frank Lampard với Chelsea và Mikel Arteta với Arsenal.

Tín hiệu tích cực

Việc những Solskjaer, Arteta và Lampard được trao quyền dẫn dắt Manchester United, Arsenal hay đặc biệt là Chelsea rõ ràng là tín hiệu tích cực cho Premier League nói chung và bóng đá Anh nói chung.

Họ giúp cho Premier League trở nên hấp dẫn và cuốn hút hơn nhờ tư duy hiện đại, mới mẻ lẫn khát khao thể hiện bản thân.

Dưới thời Solskjaer, Manchester United trở thành một đối thủ vô cùng khó chịu trong các trận cầu đinh mà mới đây nhất là chiến thắng trước Manchester City ngay trên sân khách, trước đó nữa Quỷ đỏ cũng cầm chân Liverpool và là đội duy nhất tại Premier League tính đến thời điểm này lấy được điểm của thầy trò Jurgen Kloop.

Trong khi đó, Lampard với chỉ vỏn vẹn chưa đầy nửa năm tiếp quản ghế nóng đã biến Chelsea thành một trong những đội bóng đáng xem nhất Premier League với lối chơi tấn công tốc độ và cuốn hút.

Arteta dù mới chỉ nhậm chức HLV trưởng Arsenal nhưng đã có hơn ba mùa giải sắm vai trợ lý cho Pep Guardiola ở Manchester City và được xem là "cánh tay phải" của chiến lược gia người Tây Ban Nha.

Có một nghịch lý ở bóng đá Anh là việc các tài năng trẻ một mặt thường tập trung nhiều ở lò đào tạo của các đội bóng lớn nhưng mặt khác cũng chính họ lại có rất ít cơ hội thể hiện bản thân vì áp lực thành tích.

Cả Solskjaer và Lampard đều để lại dấu ấn đậm nét thông qua việc tin dùng các cầu thủ trẻ, đặc biệt là Lampard ở Chelsea.

Trước thời Lampard, Chelsea luôn được xem là "mồ chôn" các cầu thủ trẻ khi họ có rất ít cơ hội được thể hiện mình ở đội một, dẫn đến rất nhiều người dần thui chột và không thể phát triển đúng tiềm năng của mình.

Tuy nhiên, mọi thứ đảo chiều nhanh chóng khi Lampard xuất hiện: những Mason Mount, Tammy Abraham hay Fikayo Tomori từ chỗ bị cho mượn liên tục các mùa trước trở thành trụ cột của đội bóng.

Sự tín nhiệm của Solskjaer hay Lampard với cầu thủ trẻ là một tin vui cho đội tuyển Anh khi đã từ lâu, một trong những nguyên nhân được chỉ ra khiến bóng đá Anh liên tiếp thất bại ở các giải đấu lớn chính là việc cầu thủ bản địa ngày càng có ít đất diễn ở Premier League.

Còn về Mikel Arteta, dù chỉ mới về Arsenal nhưng có một chi tiết thú vị là trong ba năm làm trợ lý cho Pep Guardiola ở Manchester City, chính cựu tiền vệ người Tây Ban Nha là người đã góp công lớn vào sự tiến bộ của Raheem Sterling - một trong những cầu thủ hay nhất nước Anh hiện tại.

Bản quyền hình ảnh Getty Images Image caption Frank Lampard từng là ngôi sao của Chelsea và tuyển Anh Các ông lớn đánh mất vị thế ?

Ở trên chúng ta đã nói về nghịch lý cầu thủ trẻ ở các đội bóng lớn trước đây có rất ít cơ hội thể hiện bản thân.

Sự xuất hiện của Solskjaer, Lampard và Arteta giúp tháo gỡ phần nào nghịch lý ấy nhưng nó lại vô tình làm phát sinh một nghịch lý mới: tại sao các đội bóng lớn và giàu thành tích tại Premier League như Manchester United, Chelsea hay Arsenal lại chấp nhận đặt niềm tin vào các HLV trẻ - những người dù sở hữu tư duy hiện đại, đột phá nhưng lại thiếu kinh nghiệm trầm trọng và khó mang lại thành công tức thì ?

Manchester United của Solskjaer hiện tại được ví von là "Robin Hood" của Premier League vì thi đấu rất hay trước các đối thủ trực tiếp nhưng lại đá như "gà mắc tóc" trước những đội trung bình và yếu.

"Tuần trăng mật" của Lampard ở Chelsea cũng sớm đi đến hồi kết khi bắt đầu bị các đối thủ bắt bài cùng một lịch thi đấu dày đặc.

Trong khi đó, có nhiều nguồn tin nói rằng ưu tiên số một của Arsenal không phải là Mikel Arteta mà là Mauricio Pochettino.

Câu trả lời có thể là vì những ông lớn trên đang đánh mất vị thế của mình sau liên tiếp những mùa giải thất bại, khiến họ không còn là điểm đến lý tưởng của các HLV tên tuổi nữa.

Arsenal và Manchester United từng một thời tự hào vì sở hữu Arsene Wenger và Sir Alex Ferguson giờ đây mới thấm thía hệ quả tiêu cực của việc một chiến lược gia gắn bó với đội bóng quá lâu trong bối cảnh bóng đá thế giới đã thay đổi quá nhiều kể từ thời điểm hai HLV lão luyện này tiếp quản ghế nóng tại CLB của mình.

Chelsea thì lại là một câu chuyện phức tạp hơn, nói đội bóng này đang đánh mất vị thế chỉ đúng một phần nhỏ bởi quyết định chọn Lampard là sự cộng hưởng của khá nhiều yếu tố, trong đó nó tiếp tục phản ánh sự loay hoay và mâu thuẫn trong định hướng của thượng tầng đội bóng.

Những danh hiệu lớn nhất mà Chelsea dành được phần lớn nhờ lối chơi phòng ngự, phản công được đặt nền móng từ Jose Mourinho; ông chủ Abramovich ở chiều ngược lại thì luôn muốn đội bóng của mình phải trình diễn một thứ bóng đá đẹp mà éo le thay, những HLV chủ trương xây dựng thứ bóng đá ấy từ Carlo Ancelotti, Andre Villas Boas tới Maurizio Sarri lại thường không thành công như kỳ vọng.